Truyện Tội Trạng Rỗng_dd bd hom nay

  发布时间:2025-01-10 14:46:28   作者:玩站小弟   我要评论
Tin thể thao 24H Truyện Tội Trạng Rỗng_dd bd hom nay。
Thời gian một tháng quá là khó chịu đi.

Không được mấy ngày Cận Chu đã bắt đầu hối hận rồi. Cậu đã bị sắc đẹp che mờ hai mắt,ệnTộiTrạngRỗdd bd hom nay rõ ràng đã bảo một cái hôn chỉ tính một ngày thôi, sao Dương Thời Dữ chỉ hôn cậu lâu hơn một chút mà cậu đã lú lẫn thế nào đồng ý ứng trước một tháng luôn vậy?

Giảm giá sập sàn cũng không có cửa giảm đến cỡ này.

Cận Chu chỉ không đi gặp Dương Thời Dữ được mấy ngày thôi, chiều hôm nay cậu đã chuẩn bị xong tài liệu thẩm vấn của vụ xe kém chất lượng, chuẩn bị lên tòa để nộp.

Ra khỏi tiệm sửa xe không bao lâu cậu đã phát hiện màn hình led ngay trạm xe buýt đang chạy một dòng thông báo, là bên phía cảnh sát treo thưởng mười vạn tệ cho ai có manh mối liên quan đến vụ an trong chung cư cũ.

"Sao vẫn chưa bắt được hung thủ nữa vậy." Cận Chu lẩm bẩm một câu rồi cũng không để tâm lắm.

Đến toà án, nộp tài liệu chỉ tốn có vài phút. Trên bảng thông báo hiển thị Dương Thời Dữ đang thẩm phán một vụ án liên quan đến súng mô phỏng. Vừa đúng lúc Cận Chu cũng đang rảnh nên sẵn tiện đi qua toà án hình sự bên Dương Thời Dữ luôn.

Lúc Dương Thời Dữ mặc áo choàng xét xử cứ đem lại cho người ta một cảm giác không dám khinh nhờn anh.

Nhưng Cận Chu sờ sờ vết cắn chưa lành bên khoé môi mình, trong đầu chợt lóe lên hình ảnh Dương Thời Dữ đè cậu lên ghế thẩm phán.

"Yên lặng!" Dương Thời Dữ gõ búa thẩm phán, đường nhìn quét qua khoé môi Cận Chu, hơi dừng lại một chút nhưng rất nhanh đã thu hồi lại tầm mắt.

Hôm nay trên hàng ghế dự thính cũng khá náo nhiệt, không ít người nhà của bị cáo đang ngồi trên đó.

Bị cáo giúp người bán súng mô phỏng qua mạng, số lượng tầm khoảng mười khẩu. Vì cả nước quản lý rất nghiêm về các loại súng ống nên nếu như tội danh được thành lập thì bị cáo rất có thể thể phải đối mặt với mức án từ mười năm tù trở lên, hoặc cao nhất là phải bị tử hình.

Luật sư của bị cáo đang biện luận là súng mô phỏng không phải là súng thật, có thể xem như là mở ra một lối đi mới.

Vốn dĩ Cận Chu chỉ đến đây để ngắm Dương Thời Dữ thôi, nhưng không biết từ lúc nào đã bị cuốn theo màn tranh cãi quyết liệt giữa hai bên.

Kiểm sát viên: "Căn cứ theo điều luật, khi nòng súng có động năng lớn hơn hoặc bằng 1,8 Jun/cm2 thì pháp luật quy định đó là một khẩu súng. Vì thế súng mô phỏng mà bị cáo giao dịch đã được coi là một khẩu súng thật."

Luật sư biện hộ: "Điều luật trên là dựa trên "Quy định về khả năng gây thương tích của các loại súng ống" của toà án quy định, nhưng quy định trên là do bộ công an dựa trên tài liệu hành nghề tiêu chuẩn lưu hành nội bộ đặt ra, điều này đã trái với bộ luật "Luật quản lý súng ống", trên thực tế, ở các quốc gia khác..."

Hai bên đối chọi gay gắt giữa toà, biện luận nào cũng rất sắc bén, thứ duy nhất ảnh hưởng đến bầu không khí chuyên nghiệp này đó là người nhà của bị cáo.

Mỗi lần kiểm sát viên bắt đầu phản biện lại luật sư bị cáo là người nhà của bị cáo bên dưới lại bắt đầu nhốn nháo cả lên. Dương Thời Dữ không thể không lên tiếng can thiệp để cho những người đến dự thính yên lặng lại.

Không được bao lau, người nhà của bị cáo lại bắt đầu ồn áo, Dương Thời Dữ hiển nhiên đã không còn kiên nhẫn, cau mày gõ búa thẩm phán: "Yên lặng!"

Sau khi người nhà của bị cáo đã yên tĩnh lại rồi anh mới quay qua nhìn kiểm sát viên, thấp giọng hỏi: "Còn có tiêu chuẩn quy định về súng ống khác nữa sao?"

Kiểm sát viên nhỏ giọng đáp: "Không, trước giờ các vụ án thế này đều dựa theo tiêu chuẩn này."

"Thế sao được?" Người nhà trên hàng ghế dự thính lại bắt đầu ầm ĩ lên: "Tại sao chúng tôi phải dựa theo cái tiêu chuẩn này của mấy người? Nói rõ ràng cho tôi nghe xem nào!"

"Đúng đó, nói rõ ràng đi!"

Cận Chu ngồi ở trong góc cuối cùng nhịn không nổi nữa, bây giờ cậu thật sự đang rất ngứa tay, nếu như không phải ở đây không thích hợp lắm thì cậu đã gọi thêm mấy đứa anh em nữa tới để lôi đám người nhốn nháo này ra ngoài đánh cho một trận rồi.

Dương Thời Dữ gõ búa thẩm phán mấy cái liền cũng không làm cho đám người dự thính yên tĩnh lại được. Cuối cùng anh không nhịn được nữa, gõ mạnh búa thẩm phán xuống, lớn tiếng nói: "Tôi nói là yên lặng!"

Trong toà án yên tĩnh lại trong nháy mắt, một vật thể hình trụ không biết từ đâu ra, bay thẳng từ trên bàn thẩm phán đến trước mặt bị cáo.

Động tác của Dương Thời Dữ khựng lại, kiểm sát viên và luật sư bị cáo cũng trợn tròn mắt. Cận Chu ngưỡng cổ lên nhìn thử, hay lắm, Dương Thời Dữ thế mà lại gõ búa thẩm phán đến gãy đôi luôn.

Mọi người ở đó bốn mắt nhìn nhau, không ai dám hó hé gì, yên tĩnh đến mức rơi một cây kim cũng có thể nghe thấy được.

Đúng lúc này, một tiếng "Ha ha" bỗng dưng vang lên, phá tan bầu không khí trầm mặc này.

"Ha ha ha ha ha." Cận Chu ôm bụng cười như điên, hoàn toàn không để ý đến xung quanh: "Thẩm phán gõ tới búa thẩm phán gãy luôn rồi, ha ha ha ha, không ngờ anh cũng có thiên phú tấu hài phết đó thẩm phán Dương, sao anh không đi tham gia cuộc thi tấu hài của năm đi?"

Những người khác trên hàng ghế dự thính giống như bị ảnh hưởng, cũng khúc khích cười ầm cả lên, kiểm sát viên và luật sư cũng phải mím chặt môi, cố gắng kiềm chế ý cười bên môi lại.

Vì thế, Cận Chu đã đến dự biết bao nhiêu phiên toà xét xử rồi nhưng đây là lần đầu tiên bị đuổi khỏi tòa vì tội quấy nhiễu trật tự.

Vì tính chất vụ án khá phức tạp nên không tuyên án tại toà.

Cận Chu vẫn đứng đợi ngoài tòa, thấy Dương Thời Dữ vừa bước ra thì đi qua đó ngay.

Bình thường thì Dương Thời Dữ đều sẽ đi thẳng đến thang máy ngay, nhưng lần này anh chỉ đứng yên tại chỗ, đợi Cận Chu đến gần mới hỏi: "Sao còn chưa đi nữa?"

"Tò mò đó." Cận Chu nói: "Vụ án này phán quyết thế nào vậy?"

"Tự lên mạng xem bản phán quyết đi." Dương Thời Dữ nói xong thì xoay người muốn đi, Cận Chu cũng bước theo một bước, hỏi: "Bây giờ anh tan làm hả?"

Vụ án này thẩm lý khá lâu, đã sớm quá giờ tan làm rồi.

"Có gì không?" Dương Thời Dữ dừng bước lại hỏi.

"Không." Cận Chu cười cười: "Em đến đón anh tan làm."

相关文章

最新评论